Ứng dụng Gom Rác GRAC

Bàn về năng lượng hạt nhân

  • Thread starter Mamut
  • Ngày gửi
M

Mamut

Guest
#1
Bộ ứng cứu tràn đổ hóa chất và môi trường
Về dự án nhà máy điện Hạt nhân xây dựng Xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận
Dự kiến nhà máy bắt đầu được xây dựng vào năm 2012, để đến năm 2017 có thể hòa điện lưới quốc gia, với 2 lò phản ứng có công suất tổng cộng 2.000 MW. Trước mắt, nhà máy điện hạt nhân đầu tiên sẽ có 2 tổ máy (mỗi lò công suất 1.000 MW), với vốn đầu tư khoảng 3 tỷ USD, về sau có thể bổ sung 2-4 lò. Thiết bị cho nhà máy sẽ được nhập khẩu. Các lò phản ứng tiếp theo sẽ từng bước được nội địa hóa, mà đầu tiên là thanh nhiên liệu. Dự kiến khi nhà máy đầu tiên đi vào hoạt động, điện hạt nhân sẽ chiếm tỷ trọng khoảng 6-10% sản lượng điện của cả nước.
Những lợi ích siêu việt của năng lượng hạt nhân

Năm 1956, nhà máy điện hạt nhân đầu tiên trên thế giới Calder Hall đã được khánh thành tại Sellafield, Anh. Năm 1959, LHQ đã tổ chức một chương trình "Nguyên tử vì hòa bình" ở Geneva (Thụy Sĩ) với ý tưởng mở ra một nguồn năng lượng mới, vô cùng dồi dào, giá thành thấp. Các nhà khoa học thế giới đã chứng minh rằng chỉ cần 1 tấn uranium sau khi được phân hạch hoàn toàn có thể tạo ra năng lượng tương đương với 14 triệu thùng dầu hoặc 3 triệu tấn than đá.

Đây là một con số lý tưởng, đặc biệt có ý nghĩa khi nguồn dầu lửa thế giới đang đi đến cạn kiệt khiến giá dầu không còn nằm trong sự kiểm soát của con người. Đến năm 2007, theo Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA), thế giới có 439 lò phản ứng hạt nhân đang hoạt động tại 31 quốc gia, cung cấp khoảng 16% điện năng của thế giới. Sau 51 năm kể từ khi có nhà máy điện nguyên tử đầu tiên, những nước và vùng lãnh thổ sử dụng năng lượng hạt nhân nhiều nhất hiện nay là Pháp (80% sản lượng điện trong nước), Bỉ (55%), Nhật Bản (36%), Hàn Quốc (41%), Đài Loan (29%), Mỹ (20%).
Tính an toàn
Các thiết kế tiên tiến trên thế giới đảm bảo rằng xác suất rủi ro là 10-6 (tức là 1 triệu lò phản ứng, mới có một lò có nguy cơ bị sự cố).
Thực tế thì sao?
Sau 51 năm, theo con số mà các nhà khoa học vật lý hạt nhân trên thế giới thống kê được, đã có 20 sự cố ở các lò phản ứng, nhà máy điện hạt nhân, trong đó có những sự cố trở thành thảm họa với con người và môi trường như Chernobyl (1986), Three Miles Island (1979). Nhũng sự cố này lại hoàn toàn xảy ra ở những quốc gia có trình độ khoa học kỹ thuật tiên tiến đứng đầu thế giới như Mỹ, Đức, Nhật, Liên Xô (Nga)... và hầu hết là do sơ suất, bất cẩn của con người trong quá trình vận hành. Chính vì vậy, không một chính phủ nào dám cam kết với dân chúng rằng những dự án nhà máy điện hạt nhân trong tương lai hoặc đang vận hành đảm bảo tuyệt đối an toàn trong mọi trường hợp.
Đó chính là lí do mà nmột số nước trên thế giới tuyên bố đoạn tuyệt với chương trình năng lượng hạt nhân để chuyển sang nghiên cứu những dạng năng lượng khác thay thế. Tại Áo, quốc gia có trụ sở của IAEA, năng lượng hạt nhân đã bị cấm sử dụng từ năm 1981. Hầu hết các nước Bắc Mỹ và Tây Âu không xây dựng nhà máy mới, Đức còn tuyên bố sẽ đóng cửa các nhà máy điện hạt nhân từ năm 2020 đến 2030. Ở châu Á, Philippines cũng không đưa vào sử dụng một nhà máy điện hạt nhân có công suất 600 MW từ năm 1991.
Nhưng ở nhiều nước khác từ năm 2007 đã và đang rầm rộ triển khai những dự án điện hạt nhân khổng lồ như Nga với dự án nhà máy điện hạt nhân nổi đầu tiên trên thế giới tại Lomonosov, Mỹ (28 dự án), Phần Lan (Olkiluoto), Trung Quốc (5), Ấn Độ (7), Nhật Bản (2). Hiện các nước châu Á đang nghiên cứu 112 dự án nhà máy điện hạt nhân, tập trung chủ yếu ở Trung Quốc (63) và Ấn Độ (19). Giải pháp này là không thể tránh khỏi bởi nguồn dầu mỏ, than đá còn lại không được bao nhiêu, các nguồn năng lượng thay thế khác như năng lượng gió, mặt trời, thủy điện... cũng sẽ chỉ đáp ứng được khoảng 3% nhu cầu năng lượng toàn cầu vào năm 2020. Do vậy, không sớm thì muộn, nhân loại cũng sẽ phải đi theo hướng sử dụng loại năng lượng hạt nhân cùng với những công nghệ mới để có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các nhà máy.
Về vấn đề rác thải
Nhà máy điện hạt nhân có hai dạng chất thải: Dạng thải phóng xạ thấp (phát sinh từ các phin lọc của lò phản ứng, từ các dụng cụ thay ra...), có thời gian bán rã ngắn, dài nhất 30 năm. Để xử lý, người ta sẽ bê tông hóa chúng, đóng vào các container nhỏ rồi chôn xuống đất. Sau một thời gian, chúng sẽ trở lại trạng thái an toàn. Một lò 1.000 MW mỗi năm sẽ thải ra khoảng 800 tấn chất thải loại này, cô đặc lại còn khoảng 10 mét khối.(Chi phí xử lý chất thải hạt nhân ở mỗi nước rất khác nhau, ví dụ ở Đức phải chi khoảng 14 USD cho 1 tấn phế thải trong khi Canada chỉ chi khoảng 0,48 USD. Do vậy, tổng chi phí cho việc xử lý rác thải của một nhà máy điện hạt nhân sẽ là con số rất đáng quan tâm).

Loại chất thải đáng lo ngại nhất là nhiên liệu đã cháy. Một lò 1.000 MW thải ra khoảng 30 tấn mỗi năm. Chúng có cường độ phóng xạ cao, và thời gian bán rã rất lâu. Song, từ khi nhiên liệu được thải ra cho đến khi cần xử lý phải mất 40-50 năm. Như vậy, nếu Việt Nam vận hành nhà máy điện hạt nhân vào năm 2020, thì phải đến năm 2070, chúng ta mới cần tính đến việc này. Trong thời gian đó, chắc chắn công nghệ xử lý của thế giới đã đi rất xa, và có thể áp dụng cho Việt Nam.
Theo các nguồn
http://www1.thanhnien.com.vn/Thegioi/2007/11/3/214598.tno
http://vnexpress.net/Vietnam/Khoa-hoc/2003/11/3B9CCF93/
 
#2
Bộ ứng cứu tràn đổ hóa chất và môi trường
Nói chung thì năng lượng nào cũng có cái lợi các hại hết bạn a. Có ai dám nói là thủy điện là tốt là không ô nhiễm khộng Cho nên nhiệm vụ của ngành môi trường chúng ta là làm cho môi trường không bị ô nhiễm và giảm thiểu tác hại của các ngành sản xuất, sản xuất năng lượng cũng vậy
 
Top