CÓ, BẮT BUỘC PHẢI CHỨNG MINH. Việc chứng minh đầu ra của hạt nhựa là điều kiện "sống còn" để doanh nghiệp thông qua bước kiểm toán độc lập và được công nhận khối lượng EPR.
Nếu không chứng minh được hạt nhựa đã bán đi đâu, toàn bộ khối lượng phế liệu bạn thu gom trước đó sẽ bị nghi ngờ là "tái chế ảo" và bị loại khỏi hồ sơ claim EPR.
Doanh nghiệp cần xử lý và lưu trữ hồ sơ đầu ra theo các điểm trọng tâm sau:
1. Phục vụ kiểm toán dòng vật chất (Material Flow)
Cơ quan quản lý và đơn vị kiểm toán sẽ áp dụng công thức cân bằng:
Khối lượng phế liệu vào = Khối lượng hạt nhựa bán ra + Tỷ lệ hao hụt kỹ thuật.Hạt nhựa phải được bán cho một bên khác để đưa trở lại chuỗi sản xuất (kinh tế tuần hoàn) thì quy trình tái chế mới được coi là hoàn tất. Nếu hàng chỉ nằm tồn kho lâu ngày không rõ lý do, khối lượng đó rất khó được duyệt EPR.
2. Bộ chứng từ bắt buộc phải xuất trình
Để chứng minh hạt nhựa đã được tiêu thụ thực tế, doanh nghiệp phải lưu trữ chặt chẽ:
- Hóa đơn GTGT (VAT) bán hạt nhựa: Đây là bằng chứng pháp lý mạnh nhất thể hiện giao dịch thương mại có thật.
- Hợp đồng mua bán và Biên bản giao nhận hàng hóa: Chứng minh hạt nhựa đã được chuyển giao cho bên mua (các nhà máy sản xuất túi nilon, chai lọ, chậu nhựa...).
- Chứng từ thanh toán qua ngân hàng: Chứng minh có dòng tiền thật chạy giữa hai bên, loại bỏ rủi ro hóa đơn khống.