CÓ, chi phí EPR tạo áp lực làm tăng giá thành sản phẩm vì đây là một khoản chi phí tuân thủ mới tính trên từng đơn vị bao bì/sản phẩm đưa ra thị trường.
Để xử lý phần chi phí phát sinh này, các doanh nghiệp thường áp dụng 4 chiến lược trọng tâm sau:
1. Chuyển dịch chi phí vào giá bán (Pass-through)
- Cách làm: Cộng trực tiếp chi phí EPR (ví dụ: vài đồng đến vài trăm đồng trên mỗi đơn vị sản phẩm tùy loại vật liệu) vào giá bán lẻ cho người tiêu dùng gánh chịu.
- Áp dụng: Thường thấy ở các ngành hàng có tính độc quyền cao hoặc các sản phẩm thiết yếu ít bị cạnh tranh về giá.
2. Tối ưu hóa thiết kế bao bì (Eco-design) – Giải pháp bền vững nhất
- Cách làm: Thay đổi cấu trúc bao bì để giảm tiền đóng EPR bằng cách:
- Giảm độ dày, giảm trọng lượng bao bì (phí EPR tính theo kg).
- Chuyển từ nhựa dính/nhựa phức tạp khó tái chế sang nhựa đơn lớp dễ tái chế (như PET, PP) để hưởng hệ số F (hệ số điều chỉnh mức phí) thấp hơn.
- Sử dụng nhựa tái chế (rPET) để được miễn giảm một phần hạn ngạch.
3. Tham gia Liên minh tái chế (PRO Việt Nam hoặc các liên minh ngành)
- Cách làm: Thay vì nộp tiền trực tiếp vào Quỹ Bảo vệ môi trường (thường có định mức phí cao hơn), doanh nghiệp bắt tay nhau tự tổ chức mạng lưới thu gom và tái chế.
- Lợi ích: Tối ưu hóa chi phí nhờ quy mô lớn, đồng thời tận dụng được hình ảnh truyền thông, làm đẹp hồ sơ ESG cho doanh nghiệp.
4. Tự hấp thụ chi phí (Absorb)
- Cách làm: Giữ nguyên giá bán để bảo vệ thị phần và chấp nhận giảm biên lợi nhuận gộp.
- Hành động đi kèm: Doanh nghiệp buộc phải cắt giảm chi phí vận hành ở các bộ phận khác (quảng cáo, logictics) để bù đắp vào.
Tóm lại: Doanh nghiệp nhạy bén sẽ không chọn cách tăng giá bán ngay lập tức (dễ mất khách hàng), mà chọn cách cải tiến bao bì để vừa giảm tiền EPR, vừa ghi điểm "xanh" trong mắt người tiêu dùng.