Làm thế nào để kiểm soát được tiếp xúc hoá chất độc hại tại nơi làm việc?

Hotline: 1800 1522

Ứng dụng tiện ích

App yeumoitruong.vn

App Store Google Play

App Gom Rác GRAC

App Store Google Play

Chia sẻ trang

HSE

Cây công nghiệp
Bài viết
296
Nơi ở
TP.Hồ Chí Minh
An toàn hóa chất | an toàn lao động | Sự cố tràn dầu | Bộ ứng cứu tràn đổ 25L
Làm thế nào để kiểm soát được tiếp xúc hoá chất độc hại tại nơi làm việc?
Vì việc đánh giá hợp chất hoá học là rất phức tạp nên các quốc gia và các tổ chức có xu hướng tập trung đánh giá các hoá chất riêng rẽ trong quá trình xây dựng chiến lược phòng ngừa sử dụng hoá chất tại nơi làm việc.


Giá trị giới hạn tiếp xúc nghề nghiệp (OEL=Occupational Exposure Limit) là tiêu chuẩn được xây dựng như một hướng dẫn để hỗ trợ các nhà vệ sinh lao động kiểm soát yếu tố nguy hại trong quá trình xây dựng các giải pháp đối với các yếu tố hoá học và vật lý tại nơi làm việc. Việc áp dụng OEL đối với các hoá chất riêng rẽ là bước tiếp cận đầu tiên. OEL hoặc là giới hạn khuyến cáo hoặc là giới hạn yêu cầu cho tiếp xúc tại nơi làm việc. Thông thường giới hạn này xác định mức tiếp xúc theo thời gian để bảo vệ sức khoẻ NLĐ tiếp xúc với hoá chất theo một thời gian dài. Tuy nhiên cũng có giới hạn tiếp xúc ngắn hay trần tiếp xúc, không cho phép vượt quá một giá trị nào đó. Ở các nước khác nhau, thuật ngữ OEL cũng thể hiện khác nhau. Một trong những thuật ngữ hay được dùng là giá trị giới hạn ngưỡng (TLV=Threshold Limit Value). TLV là giá trị tiếp xúc khuyến cáo, không mang giá trị pháp lý được các nhà vệ sinh lao động Mỹ đề xuất. Dù nó chỉ có giá trị khuyến cáo nhưng một số nước đã áp dụng và biến thành tiêu chuẩn mang tính pháp lý cho nước mình. Trên thế giới, TLV được áp dụng rộng rãi tại nơi làm việc. Một thuật ngữ khác cũng được áp dụng rộng rãi là giới hạn tiếp xúc cho phép, giới hạn tiếp xúc khuyến cáo và nồng độ tối đa cho phép (MAC= Maximum Allowble Concentration). Ở Đức có cơ sở dữ liệu trong đó có nhiều tiêu chuẩn giá trị giới hạn tiếp xúc nghề nghiệp OEL khuyến cáo hoặc yêu cầu.

Những OEL này trong nhiều trường hợp chỉ tập trung vào ảnh hưởng đến sức khoẻ chứ không đề cập tổng thể hoặc xác định tất cả các khía cạnh tác động của nó. Cho nên, có thể có OEL đối với Benzen và nguy cơ gây ung thư máu cho NLĐ nhưng không nêu lên trong tiêu chuẩn này nguy cơ gây cháy nổ cao, cần phải có biện pháp để hạn chế nguy cơ đó. Hay ví dụ có một nước nào đó áp dụng tiêu chuẩn OEL đối với chì trong đó bao gồm cả giới hạn tiếp xúc OEL và biện pháp phòng ngừa để đảm bảo an toàn khi tiếp xúc tại nơi làm việc. Những tiêu chuẩn riêng rẽ như vậy đã được đề cập đến đối với các hoá chất riêng rẽ. Tuy vậy, thực tế thì NLĐ phải tiếp xúc với rất nhiều hoá chất mà với kiểu tiếp cận như vậy thì sẽ không bao giờ có thể bảo vệ được họ. Ngoài ra, chính phủ và các tổ chức nhiều nước còn tạo ra danh mục giới hạn tiếp xúc nghề nghiệp khuyến cáo cho hàng trăm hoá chất khác nữa đòi hỏi chi phí để cập nhật danh mục này là rất lớn. Không những thế, nhiều tiêu chuẩn đã lạc hậu, không phản ánh được những số liệu mới về hoá chất, có thể đã không sản xuất hoặc ít xuất hiện nên NLĐ rất ít khi tiếp xúc; không có thứ tự ưu tiên trong việc lựa chọn những loại hoá chất nào hay sử dụng hoặc có độc tính cao để có biện pháp phòng ngừa. Trong lúc đề cập đến các tiêu chuẩn giới hạn tiếp xúc đối với một số loại hoá chất độc hại nào đó thì cũng nên nghĩ đến các giải pháp thay thế chúng.

(Nguồn tin: ILO)
 
scroll-topTop