Phí Bảo vệ môi trường nước

Hotline: 1800 1522

Ứng dụng tiện ích

App yeumoitruong.vn

App Store Google Play

App Gom Rác GRAC

App Store Google Play

Chia sẻ trang

lantuanbang

Hạt giống tốt
Bài viết
1
An toàn hóa chất | an toàn lao động | Sự cố tràn dầu | Bộ ứng cứu tràn đổ 25L
Xin chào.
Mọi người có thể giúp mình được không. Cho mình hỏi cty mình đang mua nước sạch của một công ty trên hoá đơn có ghi cả 8% phí bảo vệ môi trường thì mức phí đó mình trả cho việc mình dùng nước sạch hay là mình trả cho việc xả thải vào nguồn nước. Vì
Công ty mình hiện nay đang phải làm đơn xin cấp phép xả nước thải vào nguồn thải, mà cty mình không trực tiếp khai thác mà đi mua của công ty khác liệu như vậy có phải làm đơn xin cấp phép không.
Mong mọi người giúp đỡ.
Xin cảm ơn!
 

daibangxanh

Cây cổ thụ
An toàn hóa chất | an toàn lao động | Sự cố tràn dầu | Bộ ứng cứu tràn đổ 25L
BRANDCO LAWFIRM – Phí bảo vệ môi trường (BVMT) đối với nước thải là một công cụ kinh tế hữu hiệu trong BVMT, là một bước tiến hết sức quan trọng trong công tác quản lý môi trường ở nước ta.


Cùng với Nghị quyết số 41/NQ – TW của Bộ Chính trị, Chiến lược BVMT quốc gia đến năm 2010 và định hướng đến năm 2020, Luật BVMT năm 2005, phí bảo vê môi trường đối với nước thải được quy định theo Nghị định số 67/2003/NĐ-CP ngày 13/6/2003 (nay được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định số 04/2007/NĐ-CP ngày 08/11/2007), thể hiện sự quyết tâm của Đảng, Nhà nước ta trong công tác bảo vê môi trường. Bài viết dưới đây đề cập thực tiễn việc áp dụng các quy định về phí BVMT đối với nước thải sinh hoạt (NTSH), nước thải công nghiệp (NTCN), nguyên nhân và một số giải pháp khắc phục những bất cập trong tình hình hiện nay.

1. Thực tiễn áp dụng các quy định về phí bảo vệ môi trường đối với nước thải sinh hoạt và nước thải công nghiệp

Theo Nghị định số 67/2003/NĐ-CP ngày 13/6/2003 của Chính phủ về phí BVMT đối với nước thải và Thông tư liên tịch số 125/2003/TTLT-BTC-BTN&MT ngày 18/2/2003 của Bộ Tài chính và Bộ Tài nguyên và Môi trường (Bộ TN&MT) về hướng dẫn thực hiện Nghị định 67/2003/NĐ-CP ngày 13/6/2003 của Chính phủ về phí BVMT đối với nước thải, kể từ ngày 01/01/2004, các tổ chức, hộ gia đình phải nộp phí BVMT đối với NTSH và NTCN. Nguồn phí thu được này được sử dụng để đầu tư trở lại cho các công trình, dự án BVMT, đầu tư xây dựng mới, nạo vét cống rãnh, duy tu, bảo dưỡng hệ thống thoát nước tại địa phương.

Ngày 06/9/2007, Bộ Tài chính và Bộ TN&MT ban hành Thông tư liên tịch số 106/2007/TTLT/ BTC-BTN&MT về sửa đổi, bổ sung Thông tư liên tịch số 125 đã có những quy định hướng dẫn tính toán khối lượng chất gây ô nhiễm NTCN. Việc này có ý nghĩa quan trọng trong việc hỗ trợ các Sở Tài nguyên và Môi trường thẩm định tờ khai nộp phí của các doanh nghiệp cũng như giúp các doanh nghiệp có thể tự kê khai.

Ở cấp địa phương, tại hầu hết các tỉnh, thành phố trên cả nước, các Sở Tài nguyên và Môi trường phối hợp cùng với Sở Tài chính đã lập đề án triển khai thực hiện việc thu phí BVMT đối với nước thải theo Nghị định 67/CP (được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định 04/NĐ-CP) trình Hội đồng nhân dân (HĐND) và Ủy ban nhân dân (UBND) tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương phê duyệt. Sau đó, dựa trên Nghị quyết của HĐND, UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương cũng đã ban hành Quyết định về việc thực hiện thu phí trên địa bàn. Sở Tài nguyên và Môi trường cũng đã phối hợp với Sở Tài chính ban hành công văn liên quan tới hướng dẫn thực hiện Quyết định của UBND tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương. Có thể nói, đây là các văn bản pháp lý hết sức quan trọng làm cơ sở nền tảng cho việc triển khai thu phí tại các địa phương.

Ngoài ra, chính quyền các địa phương cũng đã tích cực triển khai nhiều hoạt động liên quan đến quá trình thu, nộp phí như: tuyên truyền, phổ biến thu phí nước thải trên các phương tiện truyền thông đại chúng đến các doanh nghiệp đến mọi tầng lớp nhân dân; tổ chức tập huấn cho các Sở, ban, ngành liên quan. UBND các cấp quận, huyện, phường, xã thành lập tổ công tác thu phí thuộc phòng Môi trường - Sở Tài nguyên và Môi trường: thống kê, lập danh sách đối tượng phải nộp phí NTCN, tổ chức tập huấn cho các doanh nghiệp, đốc thúc, vận động các cơ sở công nghiệp tự nguyện kê khai và nộp phí theo đúng quy định; mở tài khoản “tạm giữ tiền phí BVMT đối với NTCN” tại các Kho bạc Nhà nước; gửi thông báo và yêu cầu nộp tờ khai nộp phí đối với các cơ sở công nghiệp, tổ chức thẩm định và ra thông báo nộp phí. Trong thời gian qua, một số địa phương như Đồng Nai... khi chưa có hướng dẫn cụ thể của Bộ TN&MT về cách tính toán lượng chất gây ô nhiễm đã tự tìm tòi nghiên cứu các tài liệu về công nghệ và môi trường, dự báo được lượng nước thải gần đúng của các ngành công nghiệp để từ đó yêu cầu các doanh nghiệp phải kê khai chính xác hơn. Một số địa phương đã sáng tạo kết hợp công tác thu phí BVMT đối với nước thải với công tác quản lý tài nguyên (đất đai, nước, khoáng sản) để yêu cầu các cơ sở công nghiệp phải kê khai và nộp phí.

Về công tác thu phí

Theo báo cáo sơ kết 2 năm thực hiện thu phí BVMT đối với nước thải theo Nghị định 67, trong năm 2004 cả nước đã thu được hơn 75 tỷ đồng trong đó phí NTCN là gần 7 tỷ đồng (chiếm 9%) và NTSH đạt gần 69 tỷ đồng (91%). Trong năm 2005, cả nước đã thu được khoảng 29 tỷ đồng NTCN (tăng gấp 4 lần so với năm 2004). Đối với NTSH, đã thu được 100 tỷ đồng.

Trong thời gian quan, có 24 tỉnh đã thực hiện nghiêm túc Nghị định 67 và đã thu được đồng thời cả hai loại phí NTSH và NTCN. Một số tỉnh điển hình trong công tác thu phí trong năm 2004 là Thành phố Hồ Chí Minh (23,2 tỷ đồng), Cần Thơ (8,1 tỷ đồng), Quảng Ninh (4 tỷ đồng), Bà Rịa – Vũng Tàu (2,7 tỷ đồng), Đồng Nai (2,3 tỷ đồng), Khánh Hoà (1,1 tỷ đồng)

Tại Thành phố Hồ Chí Minh, kết quả từ tháng 10/2004 cho đến nay đã thu được gần 17,5 tỉ đồng tiền phí BVMT (cho cả NTSH và NTCN). Theo quy định, với loại NTSH thu từ đối tượng sử dụng nước sạch qua hóa đơn tiền nước, công ty cấp nước là đơn vị chịu trách nhiệm tổ chức thu phí BVMT. Thực ra, cách thu này cũng tương tự như cách thu theo quy định cũ (thu phí NTSH). Riêng UBND phường, xã sẽ thực hiện thu phí BVMT với các đối tượng hộ gia đình tự khai thác nước ngầm (trừ những nơi chưa có hệ thống cấp nước sạch) để sử dụng cho mục đích sinh hoạt. Đây chính là điểm mới vì trước đây, Thành phố Hồ Chí Minh chỉ thu phí nước thải đối với những người sử dụng nước máy của Công ty cấp nước qua đồng hồ; còn các hộ gia đình sử dụng nước giếng khoan coi như nằm ngoài diện phải nộp phí nước thải. Thế nhưng, từ khi Quyết định về thu phí BVMT của UBND Thành phố Hồ Chí Minh có hiệu lực (ngày 01/8/2004), đến nay hầu hết các UBND phường, xã trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh vẫn chưa thể thu phí BVMT của các hộ gia đình sử dụng nước giếng. Lý giải việc chậm trễ thực hiện thu phí, ông Phan Văn Rắc, Chủ tịch UBND phường Bình Trị Đông (Quận Bình Tân), cho biết: “Khi quyết định có hiệu lực, chúng tôi đã thông báo việc thu phí đến từng tổ dân phố nhưng... tất cả chỉ dừng ở mức thông tin, tuyên truyền là chính”. Theo ông, chính quyền địa phương còn lúng túng khi triển khai quy định quá mới này, mặt khác cũng thiếu cán bộ chuyên trách thực hiện thu phí. Trong khi đó, theo nhận định từ một số UBND phường, xã thì việc thu phí BVMT đối với các hộ sử dụng nước giếng là không dễ vì phải thực hiện khảo sát, thống kê sau đó mới có thể tính toán mức phí cho phù hợp.

Về công tác nộp phí

Đối với công tác nộp phí, đã đạt được một số kết quả đáng kể, số phí thu được tương đối lớn. Một số địa phương đã có trách nhiệm nộp phí đúng thời hạn như Thái Nguyên (395 triệu đồng), Quảng Ninh (393 triệu đồng), Khánh Hoà (370 triệu đồng). Có nhiều tỉnh khác, tuy số phí thu được còn thấp, song đã nghiêm túc thực hiện việc nộp phí như Bình Phước (62 triệu đồng), Gia Lai (97 triệu đồng), Phú Thọ (104 triệu đồng), Thanh Hoá (56 triệu đồng).

Mặc dù đã thu được những kết quả bước đầu, nhiều địa phương đã nỗ lực triển khai và thu được nguồn thu đáng kể, song công tác thu và nộp phí còn gặp nhiều vướng mắc cần tháo gỡ.

Trên địa bàn cả nước mới có 45/64 tỉnh, thành phố thực hiện việc thu phí, hiện vẫn còn 19 tỉnh, thành phố chưa thực hiện việc thu phí. Với gần 1/3 số địa phương trên cả nước chưa thực hiện việc thu phí, đây thực sự là một tồn tại lớn mà trong thời gian tới cần phải được khắc phục.

Việc thu phí NTCN còn gặp nhiều khó khăn với số phí thu được còn thấp, chỉ đạt khoảng 10% tổng số phí. Có 22 tỉnh chưa triển khai thu phí NTCN. Một số thành phố lớn là trung tâm công nghiệp của cả nước nhưng chưa thực hiện, hoặc thực hiện chưa triệt để để công tác thu phí thể hiện qua việc số phí thu được còn thấp so với quy mô phát triển công nghiệp tại địa phương.

Mới đây, khi thực hiện sơ kết về thực hiện quyết định thu phí BVMT của UBND Thành phố Hồ Chí Minh, Chi cục BVMT đã đưa ra kiến nghị Bộ TN&MT sớm ban hành số liệu định mức chung về nồng độ các chất ô nhiễm và lưu lượng nước thải cho từng loại ngành nghề sản xuất và cần xử phạt nghiêm minh đối với các doanh nghiệp không chấp hành kê khai, đóng phí BVMT để tránh sự bất hợp lý người nộp, người không như hiện nay.

Bên cạnh đó, việc thu phí NTSH, mặc dù đơn giản và dễ thực hiện hơn NTCN vẫn chưa được thực hiện trên cả nước. Nhiều địa phương, mặc dù đã thu phí NTCN song đối với NTSH vẫn chưa có chủ trương, chính sách để triển khai thực hiện.

Việc nộp phí về Quỹ BVMT Việt Nam theo quy định của Nghị định 67 và Nghị định 04 mới chỉ được thực hiện ở rất ít các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương với số phí được nộp còn rất thấp so với quy định (40%). Mặc dù số phí thu được tương đối lớn, song số phí được chuyển về Quỹ BVMT Việt Nam trong năm 2004 còn rất khiêm tốn với gần 1,5 tỷ đồng, chỉ đạt khoảng 2% số phí thu được.

Như vậy, sau một thời gian thực hiện phí BVMT đối với nước thải, mặc dù đã đạt được một số kết quả nhất định, nhưng vẫn còn những tồn tại bất cập trong công tác nộp phí và thu phí, theo chúng tôi, thực trạng đó là do những nguyên nhân sau:

Thứ nhất, do việc ban hành các quy định hướng dẫn còn chưa cụ thể nên việc triển khai không đạt kết quả tốt. Ở nhiều địa phương, mặc dù Sở Tài nguyên và Môi trường đã trình đề án thu phí, song HĐND và UBND cấp tỉnh vẫn chưa ban hành Quyết định cho phép triển khai thực hiện, đặc biệt là đối với NTSH. Lãnh đạo các địa phương này vẫn còn e ngại trong việc thu phí NTSH đối với các hộ gia đình, do đó vẫn còn trì hoãn việc thu phí. Đối với việc thu phí NTCN, vướng mắc lớn nhất là Thông tư hướng dẫn tính toán khối lượng các chất gây ô nhiễm chưa được ban hành cụ thể và hợp lý để giúp các Sở Tài nguyên và Môi trường thẩm định tờ khai của các doanh nghiệp. Việc thẩm định tờ khai của các doanh nghiệp chỉ dựa trên ước lượng, chưa có cơ sở khoa học, đặc biệt là các cơ sở sản xuất theo thời vụ rất khó thẩm định tờ khai. Mặt khác, các Sở Tài nguyên và Môi trường còn gặp nhiều khó khăn trong việc phổ biến, hướng dẫn và triển khai và thực hiện Nghị định đến cộng đồng doanh nghiệp. Phương pháp thu phí rườm rà, chưa xác định được lưu lượng và nồng độ các chất ô nhiễm có trong nước thải. Bên cạnh đó, mức phí thải công nghiệp quá thấp làm giảm vai trò, ý nghĩa của phí BVMT đối với nước thải.

Thứ hai, nhân lực và kinh phí thiếu thốn khiến cho việc triển khai thu phí kém hiệu quả. Nhân sự thực hiện thu phí ở các địa phương còn thiếu, trình độ nghiệp vụ chưa cao. Cả nước mới chỉ có khoảng gần 500 cán bộ quản lý nhà nước về BVMT, một con số rất thấp so với các nước khác trong khu vực và trên thế giới. Ở cấp trung ương, số lượng biên chế tại các cơ quan quản lý môi trường rất hạn chế, chưa thực hiện được khối lượng công việc cần giải quyết. Lực lượng cán bộ của các Phòng Quản lý môi trường thuộc các Sở Tài nguyên và Môi trường vừa thiếu số lượng, vừa yếu về trình độ, trong khi phải đảm nhận một khối lượng lớn các công việc liên quan từ việc xây dựng chính sách, chiến lược BVMT của địa phương, xây dựng báo cáo hiện trạng môi trường hàng năm cho đến thực thi các hoạt động cụ thể như kiểm soát ô nhiễm, thanh tra môi trường, giải quyết sự cố, bảo tồn đa dạng sinh học... Ở cấp huyện, mới chỉ có trên 50% số tỉnh đã thành lập Phòng Tài nguyên và Môi trường, còn ở cấp xã nhiệm vụ quản lý BVMT hầu hết bị bỏ trống. Nhiều khu công nghiệp, cơ sở sản xuất, kinh doanh chưa có bộ phận hoặc bố trí cán bộ chuyên trách về môi trường. Một số địa phương, bộ, ngành còn chưa tích cực trong công tác thu phí đối với các cơ sở thuộc quyền như quy định tại Nghị định 67 và Nghị định 04.

Thứ ba, do ý thức tuân thủ pháp luật của đối tượng nộp phí còn thấp. Nhiều doanh nghiệp né tránh, không chịu kê khai hoặc kê khai thấp hơn nhiều so với thực tế. Khó khăn lớn nhất hiện nay, theo đánh giá của các địa phương, vẫn là các doanh nghiệp kê khai rất ít, chưa có ý thức chấp hành việc nộp phí.

Thứ tư, do thiếu các biện pháp hỗ trợ như chưa có danh sách các tổ chức có thẩm quyền phân tích nước thải, Nhà nước cũng chưa có các biện pháp chế tài đủ mạnh để cưỡng chế các doanh nghiệp trây ỳ không chịu nộp phí.

Tại Thành phố Hồ Chí Minh, công ty cấp nước đã thu được gần 17 tỉ đồng tiền phí BVMT của NTSH. Trong khi đó, số tiền thu được từ phí BVMT của NTCN chỉ gần 500 triệu đồng. Theo ông Lê Hữu Thanh, Phó phòng Tổng hợp -Thu phí nước thải (Chi cục BVMT Thành phố Hồ Chí Minh) cho biết: hiện nay toàn Thành phố có khoảng 3.900 đơn vị sản xuất gây ô nhiễm nhưng tính đến đầu tháng 02/2005, mới có 416 đơn vị nộp phí BVMT. Một khó khăn khác cho việc thu phí của cơ quan chức năng là hầu hết các doanh nghiệp không thực hiện khai đúng, khai đủ (về nồng độ và lưu lượng nước thải) nên số tiền thu được trước mắt chỉ là tiền tạm thu dựa trên nội dung tờ kê khai của các doanh nghiệp. Thông qua việc kiểm tra của Chi cục BVMT tại 180 đơn vị sản xuất thuộc diện phải nộp phí BVMT thì hầu hết họ đều kê khai hàm lượng và nồng độ các chất gây ô nhiễm thấp hơn so với thực tế. Trong khi đó đối với một số chất gây ô nhiễm nặng như thủy ngân, chì, arsen do có mức phí phải nộp rất cao từ 30.000 đồng đến 20.000.000 đồng/kg nên hầu như các doanh nghiệp đều từ chối không kê khai

2. Hướng khắc phục

Để phí BVMT đối với nước thải thực sự phát huy được hết vai trò của nó là một công cụ kinh tế quan trọng trong quản lý và BVMT, cần phải:

Thứ nhất, kiện toàn bộ máy thu phí ở các cấp từ trung ương đến địa phương. Bộ máy quản lý nhà nước về BVMT tuy đã được tăng cường một bước, nhưng còn thiếu về số lượng và năng lực còn hạn chế. Nguồn nhân lực và kinh phí dành cho việc thu phí BVMT còn thiếu. Do đó kiện toàn bộ máy thu phí là giải pháp không thể thiếu trong tình hình hiện nay.

Bộ TN&MT nên phân cấp, ủy quyền thu phí BVMT đến quận, huyện đối với các cơ sở sản xuất nhỏ, quy mô hộ gia đình. HĐND và UBND các tỉnh cần sớm thông qua các đề án và ban hành quy chế về việc thu phí trên địa bàn. Cụ thể là đối với NTSH, HĐND cần sớm ra Nghị quyết về mức phí áp dụng trên địa bàn. Đối với NTCN, các Sở Tài nguyên và Môi trường cần chủ động triển khai thu phí thông qua các hoạt động kiểm tra, đôn đốc, vận động các cơ sở công nghiệp kê khai và nộp phí. Thực tế cho thấy, một số địa phương với quyết tâm và phương pháp thực hiện triệt để, sáng tạo đã đạt kết quả tốt. Các Sở Tài nguyên và Môi trường có thể vận dụng linh hoạt các cơ chế quản lý tài nguyên tùy thuộc vào điều kiện cụ thể của địa phương mình để yêu cầu các doanh nghiệp phải nộp phí.

Bộ TN&MT nên xây dựng phần mềm quản lý việc thu nộp phí để phục vụ tốt hơn công tác thu phí. Ngoài ra, nó còn giúp cập nhật thông tin một cách nhanh chóng, đầy đủ hơn. Phần mềm quản lý giúp cho Bộ TN&MT có thể nắm bắt thông tin về tình hình thu phí trên cả nước trong một thời gian ngắn, biết được những tỉnh nào thực hiện tốt, những tỉnh nào còn triển khai kém hiệu quả... Từ đó tìm hiểu nguyên nhân và trao đổi kinh nghiệm cho nhau để thực hiện tốt công tác thu phí.

Việc thu phí BVMT nếu được thực hiện đồng bộ ở các tỉnh thành trong cả nước sẽ đảm bảo cho hoạt động thu phí bảo đảm cho hoạt động thu phí triển khai tốt.

Đồng thời, Bộ TN&MT cần công bố danh sách các tổ chức, phòng thí nghiệm có thẩm quyền phân tích nước thải. Hiện tại, việc chưa có danh sách các tổ chức này là một trong những nguyên nhân ảnh hưởng đến tình hình thu phí. Chính vì vậy, việc công bố một danh sách cụ thể những tổ chức nào được quyền phân tích nước thải khiến cho các doanh nghiệp thuận tiện hơn trong quá trình tự kê khai.

Thứ hai, đối với các khu công nghiệp (KCN), khu chế xuất (KCX) bắt buộc phải có khu xử lý chất thải tập trung, tránh tình trạng các doanh nghiệp khi đầu tư vào KCN, KCX không biết đổ chất thải đi đâu. Thực tế các doanh nghiệp khi đầu tư vào KCN đều muốn KCN phải có sẵn khu xử lý chất thải, nhưng KCN muốn xây dựng được khu xử lý chất thải thì phải có thông số sản xuất của các doanh nghiệp để chọn mô hình phù hợp. Để khắc phục tình trạng “quả trứng có trước hay con gà có trước” này, nhà đầu tư cơ sở hạ tầng các KCN, KCX không nên ngại đầu tư khu xử lý chất thải, nhưng nên làm theo phương thức “nghiên cứu tổng thể, đầu tư phân kỳ”. Tức là vẫn thiết kế theo dự toán đầu tư, nhưng lúc đầu xây dựng nhỏ, sau khi có nhiều doanh nghiệp đầu tư và đi vào hoạt động sẽ nâng dần công suất lên theo từng công đoạn, từng thời kỳ, như vậy sẽ tránh được hiện tượng lãng phí, công suất lớn nhưng vận hành không đạt hiệu quả. Các KCN, KCX phải kết hợp chặt chẽ với Sở Tài nguyên và Môi trường tại các tỉnh để khi phát hiện vi phạm là báo cho Sở giải quyết (vì trách nhiệm xử lý không thuộc quyền hạn của tỉnh hay của KCN, KCX). Các doanh nghiệp cần thận trọng khi lựa chọn đối tượng đầu tư. Đối với các dự án liên quan đến dệt, nhuộm, giày da cần hết sức chặt chẽ trong việc đòi hỏi các nhà đầu tư phải thực hiện nghiêm các giải pháp BVMT. Đặc biệt, đối với ngành giày da, khi đốt các phế thải, một hàm lượng rất lớn chất dioxin sẽ thoát vào khí thải nên rất cần được xử lý triệt để.

Cần có chế tài để buộc các nhà đầu tư phải thực hiện các cam kết của họ khi đầu tư vào các KCN, KCX. Thực tế cho thấy, các địa phương do muốn thu hút đầu tư nên đã đưa ra các ưu đãi, đơn giản mọi thủ tục cho các nhà đầu tư, nên trong quá trình cấp phép đã thiếu kiểm tra, xem xét. Do vậy, một số doanh nghiệp đã không tuân thủ đầy đủ các công đoạn xử lý chất thải hoặc thực hiện không nghiêm túc, dẫn đến tình trạng các doanh nghiệp trong KCN, KCX đổ rác thải sang hàng rào của nhau, hoặc đem đổ ra đường quốc lộ. Nếu vấn đề không được đặt ra hoặc cảnh báo trước thì chúng ta sẽ phải đối đầu với thảm hoạ về ô nhiễm môi trường khi các KCN, KCX được lấp đầy.

Bên cạnh đó, nên có hồ sơ mẫu để các nhà đầu tư tham khảo tìm ra mô hình phù hợp, tránh tình trạng xây lên đắp chiếu để đấy. Kinh nghiệm của KCN Thăng Long - Hà Nội (một trong những KCN điển hình trong công tác quản lý môi trường) là lập một Ban chuyên trách về môi trường. Khi các nhà đầu tư đến KCN, Ban môi trường sẽ nhận dạng các loại chất thải rắn có thể phát sinh. So sánh với khả năng xử lý hiện tại của các đơn vị chức năng để tư vấn cho các nhà đầu tư, nhằm đảm bảo tất cả rác thải phát sinh sẽ được xử lý theo đúng quy định. Đồng thời kiểm tra bản vẽ thiết kế các nhà máy nhằm đảm bảo mỗi nhà máy đều có khu vực tách biệt để tập trung rác thải, có hệ thống nước thải tách riêng khỏi đường thoát nước mưa. Và cuối cùng là yêu cầu các nhà đầu tư ký hợp đồng thu gom và xử lý rác thải với các đơn vị có chức năng.

Ngoài ra, Nhà nước cần có biện pháp hỗ trợ về tài chính cho việc xây dựng các công trình xử lý chất thải tập trung đối với các địa phương không đủ điều kiện. Có thể xem xét cho vay với lãi suất ưu đãi đối với các dự án đầu tư xây dựng công trình xử lý chất thải tập trung trong KCN, KCX hoàn thành hệ thống xử lý chất thải đạt yêu cầu trước khi thu hút đầu tư.

Thứ ba, giải pháp thu phí môi trường hiện nay còn nhiều bất cập về mức phí, cách thu và quyền lợi của doanh nghiệp (người trả phí). Đến nay, tại phần lớn các tỉnh, thành phố chưa ban hành các hướng dẫn cụ thể thực hiện giải pháp này. Các doanh nghiệp đã đóng phí thì cho rằng họ không phải xử lý nước thải, trách nhiệm này thuộc về cơ quan thu phí. Trong khi cơ quan môi trường lại cho rằng, phí đó quá thấp, chỉ là phí quản lý không đủ đề đầu tư xử lý. Sự thiếu nhất quán trong cách hiểu và thực hiện tại nhiều địa phương đang làm giảm đáng kể hiệu quả triển khai giải pháp này. Do đó cần xây dựng mức phí phù hợp hơn, trong đó làm rõ trách nhiệm của bên đóng phí và bên thu phí, cách tính phí và thu phí theo lượng, thành phần chất thải. Không nên đánh đồng việc phải nộp phí BVMT đối với NTCN như nhau giữa các doanh nghiệp, như mức phí nước thải của ngành giấy, ngành hóa chất cũng bằng mức phí nước thải ngành thực phẩm, dù tác hại, chi phí xử lý khác xa nhau.

Thứ tư, nâng cao nhận thức của cộng đồng nói chung và của các đối tượng nộp phí nói riêng trong việc kê khai nộp phí BVMT. Các doanh nghiệp trốn tránh việc kê khai, trốn tránh nghĩa vụ nộp thuế, không đầu tư các trang thiết bị hiện đại BVMT là do chưa ý thức hết được tầm quan trọng của môi trường sống, chưa thấy được tác hại khủng khiếp do môi trường ô nhiễm gây ra. Vì vậy, vấn đề giáo dục, nâng cao nhận thức có thể thông qua các biện pháp cơ bản như: tuyên truyền thường xuyên trên các phương tiện thông tin đại chúng, phổ biến rộng rãi các tài liệu hướng dẫn BVMT, xử lý nước thải đưa giáo dục môi trường vào các cấp học trong hệ thống giáo dục quốc gia, củng cố, tăng cường năng lực cho các trường, các cơ sở đào tạo chuyên gia trong lĩnh vực quản lý môi trường. Khi ý thức của người dân cũng như của cộng đồng các doanh nghiệp được nâng cao, chúng ta có thể tin tưởng vào một môi trường xanh sạch đẹp trong một tương lai không xa.
Nguồn: brandco
 

daibangxanh

Cây cổ thụ
An toàn hóa chất | an toàn lao động | Sự cố tràn dầu | Bộ ứng cứu tràn đổ 25L
Xin chào.
Mọi người có thể giúp mình được không. Cho mình hỏi cty mình đang mua nước sạch của một công ty trên hoá đơn có ghi cả 8% phí bảo vệ môi trường thì mức phí đó mình trả cho việc mình dùng nước sạch hay là mình trả cho việc xả thải vào nguồn nước. Vì
Công ty mình hiện nay đang phải làm đơn xin cấp phép xả nước thải vào nguồn thải, mà cty mình không trực tiếp khai thác mà đi mua của công ty khác liệu như vậy có phải làm đơn xin cấp phép không.
Mong mọi người giúp đỡ.
Xin cảm ơn!
Công ty bạn đang sử dụng nguồn nước từ 1 công ty khác, bạn nói rõ hơn nguồn khai thác của họ được không?
Công ty bạn nằm trong KCN hay ngoài KCN, xả thải 1 tháng bao nhiêu.
 
scroll-topTop