TÌNH TRẠNG THIẾU NƯỚC ĐE DOẠ AN NINH LƯƠNG THỰC TRUNG ĐÔNG

Hotline: 1800 1522

Ứng dụng tiện ích

App yeumoitruong.vn

App Store Google Play

App Gom Rác GRAC

App Store Google Play

Chia sẻ trang

lientthb

Hạt giống tốt
Bài viết
4
An toàn hóa chất | an toàn lao động | Sự cố tràn dầu | Bộ ứng cứu tràn đổ 25L
Các cuộc xung đột chính trị ở Trung Đông sau một thời gian dài đã tạm thời lắng xuống, nhưng những thách thức tiềm ẩn vẫn còn đó. Trong đó phải kể tới dân số tăng nhanh, thiếu nước xảy ra ở nhiều nơi và bất an ninh lương thực tăng cao chưa từng có.
Ở một số quốc gia, sản xuất lương thực giảm vì tầng địa chấn giữ nước đã cạn kiệt. Sau cấm vận xuất khẩu dầu ở các nước Ả-rập vào những năm 1970, người Ả-rập nhận ra rằng vì quá lệ thuộc vào lương thực nhập khẩu, họ phải chịu thiệt hại do cấm vận lương thực. Sử dụng công nghệ khoan dầu, họ đã khoan tầng địa chấn sâu dưới xa mạc để lấy nước sản xuất lúa mì. Sau một vài năm, Ả-rập Xê-út đã tự cung tự cấp lúa mì, nguồn lương thực chủ yếu của quốc gia này.
Tuy nhiên, sau 20 năm tự cung cấp lúa mì, tháng 1 năm 2008, Ả-rập Xê-út thông báo tầng địa chấn giữ nước đã hoàn toàn cạn kiệt và họ không thể sản xuất lúa mì nữa. Từ 2007 đến 2010, năng suất lúa mì giảm từ 3 triệu tấn xuống còn 2/3. Với tốc độ này, Ả-rập Xê-út sẽ thu hoạch vụ lúa mì cuối cùng vào năm 2012 và sau đó sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào lương thực nhập khẩu để nuôi sống gần 30 triệu dân.
Sự thất bại nhanh tới mức bất thường của Ả-rập trong sản xuất lúa mì là do hai yếu tố. Thứ nhất, đất nước khô cằn này gần như không thể trồng trọt được nếu không có hệ thống tưới tiêu. Thứ hai, hệ thống tưới tiêu ở đây phụ thuộc hoàn toàn vào tầng địa chấn hoá thạch, không giống như các tầng địa chấn khác có thể bổ sung nước mưa từ thiên nhiên. Nước biển khử muối mà Ả-rập sử dụng để cung cấp nước cho các thành phố nếu sử dụng tưới tiêu thì giá thành quá cao.
Tình trạng bất ổn lương thực ngày càng tăng của Ả-rập đã buộc quốc gia này phải thuê đất của hai nước đói nhất thế giới là Ê-ti-ô-pi-a và Su-đăng. Như vậy, Ả-rập đang lên kế hoạch sản xuất lương thực cho mình trên nguồn đất và nước của quốc gia khác.
Tại nước láng giềng Yê-men, tầng địa chấn có thể bổ sung nước cũng đang bị khai thác quá mức, và tầng địa chấn hoá thạch sâu hơn cũng đang nhanh chóng bị rút kiệt. Hậu quả là, diện tích nước trên toàn lãnh thổ Yê-men giảm 2 mét mỗi năm. Tại thủ đô, nơi định cư của hơn 2 triệu dân Sana vòi nước chỉ chảy 4 ngày một lần, còn ở Taiz, một thành phố nhỏ hơn nằm ở phía Nam, 20 ngày có nước một lần.
Yê-men nơi dân số tăng nhanh nhất thế giới đã trở thành ví dụ điển hình cho những quốc gia thiếu nước. Cùng với diện tích nước thu hẹp, sản lượng lương thực giảm còn 1/3 trong 40 năm qua trong khi nhu cầu không ngừng gia tăng. Kết quả là, Yê-men hiện nhập hơn 80% lương thực. Xuất khẩu dầu mỏ giảm, không có ngành công nghiệp nào khác, gần 60% trẻ em còi xương và suy dinh dưỡng kinh niên, quốc gia nghèo nhất trong khối Ả-rập này đang đứng trước tương lai ảm đạm.
Hậu quả trông thấy của việc rút cạn tầng địa chấn giữ nước ở Yê-men dẫn tới giảm năng suất vụ mùa và lan rộng nạn đói là sự sụp đổ về mặt xã hội. Đã là một quốc gia thất bại, chỉ còn lại những bộ tộc tranh giành lẫn nhau nguồn nước ít ỏi còn lại. Những xung đột nội bộ Yê-men cũng có thể lan qua biên giới dài và không được bảo vệ với Ả-rập Xê-út.
Bên cạnh bong bóng lương thực đang vỡ ở Ả Rập Xê-út và tình trạng nước giảm nhanh chóng ở Yemen, Syria và Iraq là hai quốc gia đông dân khác trong vùng gặp khó khăn về nước. Nguyên nhân là do dòng chảy sông Yêu Phách và Tigris nơi cung cấp nước tưới tiêu cho cả hai quốc gia giảm. Thổ Nhĩ Kỳ, quốc gia kiểm soát thượng nguồn hai dòng chảy này đang xây dựng chương trình xây đập lớn làm giảm dòng chảy phía hạ lưu. Mặc dù ba quốc gia đã có thỏa thuận chia sẻ nguồn nước, kế hoạch phát triển thủy điện và diện tích tưới tiêu đầy tham vọng của Thổ Nhĩ Kỳ có để thực hiện được một phần nhờ chi phí của hai nước láng giềng phía hạ lưu.
Do nguồn cung nước sông không đảm bảo, nông dân Sy-ria và I-rắc đang khoan nhiều giếng hơn để lấy nước tưới. Điều này dẫn đến tình trạng bơm quá tải ở cả hai quốc gia. Thu hoạch lương thực của Syria giảm 1/5 kể từ khi đạt đỉnh khoảng 7 triệu tấn vào năm 2001. Tại I-rắc, các vụ thu hoạch lương thực giảm 1/4 kể từ khi đạt đỉnh 4,5 triệu tấn vào năm 2002.
Gioóc-đan, với dân số 6 triệu người, tình hình nông nghiệp cũng căng thẳng. Bốn mươi năm trước, quốc gia này sản xuất trên 300.000 tấn lương thực một năm. Ngày nay, Gioóc-đan chỉ sản xuất được 60.000 tấn do đó phải nhập khẩu hơn 90% lương thực. Trong khu vực này chỉ có Lebanon tránh được suy giảm sản xuất lương thực.
Vì vậy ở Trung Đông, nơi dân số đang tăng nhanh, thế giới đang chứng kiến tác động đầu tiên của tăng trưởng dân số với nguồn cung nước ở cấp độ khu vực. Lần đầu tiên trong lịch sử, sản xuất lương thực giảm trong một khu vực địa lý mà không có gì có thể kiểm soát tình hình suy giảm. Bởi vì các chính phủ trong khu vực thất bại thực hiện chính sách dân số và nguồn nước, mỗi ngày thêm 10.000 người cần thức ăn và nước uống trong khi nguồn cung nước tưới tiêu ngày một cạn kiệt.
 
scroll-topTop